Một cuốn tiểu thuyết trong series những tác phẩm viết về Mafia của ông trùm Puzo. Mình đọc tác phẩm này ròng rã 1 tháng trời và cảm ơn Chúa là đã xong :p Cuối cùng, Trùm cuối vẫn là ông Trùm, ta dah! Ông Trùm thành công khi là Trùm Cuối? Không phải, mình thấy ông ta thành công nhất không phải vì là Trùm cuối mà vì ông ta được thanh thản và bình an lúc cuối truyện.. Những năm tháng tuổi già của ông đã được Puzo ưu ái cho đúng như nguyện ước!
Đây là một cuốn tiểu thuyết dài và đòi hỏi người đọc phải nhớ tên khá nhiều. Đúng như lời đề tựa hoặc phần lời nói đầu trong bộ sách. Tác phẩm có khoảng 3 nhánh nhân vật chính như sau: Nhánh Mafia: – Nhà Clericuzio: ông Trùm Domenico có 4 con trai, 1 con gái. 4 con trai là Giorgio, Petie và Vincent, Silvio (đã chết – theo giả thuyết là bị ám sát bởi nhà Santadio). 1 con gái là Rose Mary (yêu và lấy Jimmy của dòng họ Santadio) và con trai Rose là Dante. Ngoài ra ông còn đứa cháu ruột là con em gái ông tên là Pippi De Lana. Pippi kết hôn và có 2 đứa con là Cross và Claudia. Sau đây có thể gọi nhà Clericuzio là “Gia đình”. – Nhà Santadio: Ông Trùm Santadio và gia đình này là thế lực đối trọng của nhà Clericuzio. Trong cuộc thảm sát do chính Pippi dẫn đầu, ông trùm Clericuzio đã tiêu diệt toàn bộ nhà Santadio, gồm cả Jimmy con rể ông và chỉ để lại Rose Mary sống xót cùng cái thai trong bụng. Ông Trùm Clericuzio sau khi tiêu diệt xong nhà Santadio thì trở thành nhân vật quyền lực và đáng kính trọng nhất trong giới, ông bắt đầu có khát khao muốn các con, các cháu mình hòa nhập với xã hội, sống cuộc sống như người thường và tay không dính máu. Bởi thế câu chuyện bắt đầu bằng Lễ Rửa Tội cho hai đứa Dante và Cross cùng tuyên bố phân chia quyền lực và địa bàn cho các con trai, các cháu ông và vẫn có mục đích xuyên suốt đó là để chính quyền hợp thức hóa cờ bạc. Điều này cũng nằm trong dự tính của ông từ rất lâu, khi hai nhà Mafia vẫn tranh dành quyền lực. Ông vì không khát máu nên đã có ý phân chia cho nhà Santadio riêng mảng Ma Túy còn mình chọn hướng làm ăn tinh khôn hơn là Cờ Bạc. Đơn giản vì Ma Túy ăn nhanh nhưng không bền, lại đầy rẫy nguy hiểm. Còn Cờ Bạc tuy ít nhưng rất lâu dài và nguồn lợi cũng không nhỏ. Tuy nhiên, Santadio lại không chịu nhượng bộ, dẫn đến cuộc thảm sát kia.
Nhánh Điện Ảnh Gồm các nhân vật trong giới như nhà sản xuất, đạo diễn phim, diễn viên phim và phim trường Lodd Stone. Vì cuốn này cũng có quá nhiều nhân vật nên mình không nhớ hết nổi tên. Các nhân vật liên quan chính vẫn là: – Claudia, con gái Pippi và em gái Cross. Claudia vì ghét Pippi đã phụ bạc mẹ mình là Nalenne nên từ nhỏ đã không sống cùng cha, mãi cho tới đám tang Pippi nó mới trở về “Gia đình”. Claudia thực sự có tài và nó cũng tự gây dựng được sự nghiệp trong làng điện ảnh. – Athena: diễn viên sáng giá, xinh đẹp, mỹ miều và sau này trở thành vợ Cross. – Vail: nhà văn nổi tiếng nhưng bị Lodd Stone lừa và bị trả thù lao rẻ mạt, không xứng với những gì mà các tác phẩm của Vail thu lại. – Mấy ông đạo diễn nữa nhưng không có nhiều ảnh hưởng, chỉ gây được mấy màn lừa đảo nhỏ con và cũng bị Mafia gài hết =)) Với nhánh này mình cũng nhận ra sự nổi tiếng, sự tài năng phần nhiều sẽ do tiền bạc và mối quan hệ làm nên, nếu không ít nhất cũng phải Đẹp :v Bên cạnh đó, việc các ông lớn nhúng tay vào các dự án phim và làm những bộ phim làng nhàng không phải họ không đủ tinh tế nhận ra kịch bản dở ẹc mà chẳng qua là làm cho có, làm cho những người có quan hệ không bị phật ý :v
Nhánh Chính Quyền (chính trị gia, quan chức và cảnh sát bị mua chuộc) Gia đình chi một khoản Lương lớn hàng tháng, hàng năm để những quan chức bị mua chuộc này tiếp tay, làm lơ hoặc xử đẹp cho những nhiệm vụ mà gia đình giao cho. Nói chung qua truyện này thì bản chất của giới cầm quyền cũng rõ ràng hơn và mình cũng rút ra được là Ai cũng sẽ bị mua chuộc, chẳng qua số tiền là bao nhiêu thôi =))
Mình cũng mới chỉ đọc 1 quyển Bố Già trước đó của Puzo, sau đó là quyển này nên không dám nhận xét thêm về cái gọi là Phong Cách Viết, tuy nhiên thấy nhiều khi truyện hơi lê thê vì ông chú đi hơi sâu vào đời tư các nhân vật phụ, những người vốn chỉ cần nói qua, không cần kể hẳn chiến tích và lý do vì sao được trọng dụng như vậy. Ngoài ra, các kế hoạch giết người cũng trót lọt quá, cũng đụng phát xong luôn như vậy kể cũng không quá hấp dẫn. Hơn nữa, ổng lại mô tả thiên lệch quá. Cross thì có quá nhiều may mắn, có cả tình thương của cha mẹ và em gái, có tiền, đẹp trai và biết làm ăn, lại lạnh lùng soái ca ai cũng thích ve vãn. Dante thì vừa lùn vừa xấu lại còn thô =)) Đúng là combo cục gạch.
Tuy nhiên vẫn phải khen về phần bố cục và cách mở cách kết. Dù sao thì tay viết lão làng vẫn hơn mấy gã nghiệp dư vừa viết vừa sửa. Một điểm hay nữa của Puzo khi viết cuốn này là đề cập đến tầm nhìn Xa của ông Trùm từ chục năm trước, dần thâm nhập vào xã hội Mỹ và sống như người Mỹ dù dòng máu Italia vẫn luôn tuôn chảy, dù đầu óc vẫn rất tâm cơ và thủ đoạn. Điểm nhấn và nhắc lại là điểm nhất chính là Tầm Nhìn Xa. Và tàn nhẫn 😦 Đọc đoạn cuối càng thương Rose Mary bất hạnh. Sinh ra xinh đẹp, giàu sang, quyền lực mà cuối cùng Chồng chết, chết trong đúng đêm tân hôn, do chính các anh mình giết, do chính cha mình hạ lệnh, lại không thể tố cáo nên phát điên. Sinh ra Dante thì thằng bé lại khát máu, xấu xí và lùn tịt, cuối cùng thằng con cũng bị bắn chết và bị làm lễ ban thánh thể.. Cũng thương cho cả thằng Dante. Nó sinh ra đã bị buộc phải xấu và ác rồi. Nếu không giết họ thì họ sẽ giết mình và làm sao sống được khi mẹ thì phát điên còn thù giết cha vẫn chưa trả được 😮 Còn lại thì không thấy thương ai khác nữa dù Cross rất thông minh, sáng giá và đẹp trai; dù Pippi De Lana rất giỏi và cáo nhưng không khiến mình thấy mến mộ =))) —
Xem xong truyện và viết review chả hiểu sao mình lại tìm nghe bài này :)) https://www.youtube.com/watch?v=6Whgn_iE5uc và thèm muốn cái nóng cùng làn da nâu của các cô gái miền Địa Trung Hải 😮